Chúa Nhật XXXII thường niên -C- CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG LATÊRANÔ
THÀNH ĐÔ HUYỀN NHIỆM
Linh mục Thiên Ngọc CRM

Các bạn thân mến,

Không một dân tộc nào trên hoàn cầu có một lịch sử gắn liền với sự hiện diện và hướng dẫn của Thiên Chúa như dân tộc Israel. Là một dân tộc được Thiên Chúa Giavê tuyển chọn, họ đã cam kết trung thành tuân giữ huấn lệnh của Thiên Chúa và tôn thờ Người là Thiên Chúa độc nhất. Được đức tin của các tổ phụ truyền lại, dân Israel trong Cựu Ước cuối cùng đã phụng thờ Thiên Chúa tại một nơi linh thiêng nhất, đó là đền thờ Giêrusalem, một thánh điện mà Vua Đavít đã dự tính xây cho Đức Chúa, và vua con là Salomon đã thực hiện.

Nói đến đền thờ Giêrusalem là nói đến niềm hãnh diện tột cùng của dân tộc Chúa chọn. Được xây dựng suốt 46 năm trời với đội ngũ thợ thầy giỏi giang bậc nhất trong và ngoài nước thời bấy giờ, đền thờ Giêrusalem rộng lớn nguy nga kiên vững như một kỳ quan thế giới. Đền thờ lại được trang hoàng với biết bao trân châu bảo ngọc, vàng bạc đá gỗ quý hiếm, cùng những nghệ thuật chạm chỗ tinh xảo vào bậc nhất trong thế giới cổ đại.

Giá trị vật chất vô song của đền thờ vốn đã là niềm tự hào của dân tộc Israel, nhưng họ còn kiêu hãnh hơn nữa vì chính Giêrusalem là trung tâm tôn giáo phụng tự Thiên Chúa, là nơi Thiên Chúa hiển ngự. Chính Thánh Gia Thất cũng đã nhiều lần hành hương về Giêrusalem để dự lễ. Không chỉ đối với người Do Thái mà nhiều dân tộc khác cũng tuôn về Giêrusalem dự lễ nữa. Bởi thế, từ muôn phương, dân chúng cứ đến dịp đại lễ là trẩy hội lên Đền, như Thánh Vịnh 99 mô tả: “Khắp địa cầu hãy tung hô Chúa, phụng sự Người vui sướng hân hoan. Cảm tạ và tán dương Danh Người. Bởi vì Chúa nhân lành. Tình thương Người vĩnh cửu, lòng thành tín Người tồn tại muôn đời”. Khắp các dân nước quy tụ về để phụng thờ, chiêm ngưỡng và dâng lễ vật lên trước Thánh Nhan, vì đó là nhà cầu nguyện của mọi người (x. Tv 42,3).

Nhưng tiếc thay ! Niềm hãnh diện tự hào của dân ưu tuyển chỉ còn đọng lại trong ký ức, vì vào khoảng năm 70, lời tiên báo của Chúa Cứu Thế đã ứng nghiệm: Đền thờ Giêrusalem đã bị quân La Mã phá hủy tan tành, chỉ còn lại một bức tường được mệnh danh là Bức Tường Than Khóc, tượng trưng cho nỗi ô nhục buồn đau suốt hơn 20 thế kỷ của dân được Chúa tuyển chọn.

Nếu như Thiên Chúa đã dùng tay quân ngoại để phá hủy đền thờ Giêrusalem vì nó đã bị tục hóa ra nhơ uế (x. Mt 21), vì dân Do thái đã từ chối và giết chết Đức Kitô Con Thiên Chúa và Đấng Cứu Thế mà chính họ cùng muôn dân trông đợi, thì Thiên Chúa lại tác tạo một Đền Thờ mới mẻ và vĩnh cửu, và là nơi Ngôi Lời Thiên Chúa ở giữa loài người như ngày xưa Thiên Chúa ở trong Nhà Tạm. Đền thờ ấy chính là Thân Xác của Đức Giêsu. Tin Mừng của thánh Gioan (Ga 2,19-21) đã giải thích lời nói bí nhiệm của Chúa Giêsu về thánh điện Giêrusalem bị phá hủy và được xây cất lại trong ba ngày rằng: “Người đã có ý nói về thánh điện thân xác Người”. Tuy nhiên, “để truất quyền đền thờ bằng đá ấy, chính Chúa Giêsu đã phải trả giá bằng cái chết để rồi sống lại : Đền thờ Thân Xác Người phải bị phá hủy và được tái thiết lại, đó là ý muốn của Cha Người” (Điển Ngữ Thần Học Thánh Kinh).

Nếu Chúa Kitô là Đầu và Hội Thánh là Thân Thể, thì Hội Thánh cũng chính là đền thờ Thiên Chúa mà mọi Kitô hữu là những chi thể kết thành. Đó là giáo huấn minh nhiên của Thánh Phaolô : Hội Thánh là đền thờ của Thiên Chúa, được thiết lập trên Đức Kitô là nền tảng, là đầu và đá góc tường (x.1Cor 3 ; 2Cor 6 ; Ep 2); còn các tín hữu là những viên đá sống động. Đền thờ Hội Thánh ấy là nơi mà mọi dân tộc đều có thể đến gần Chúa Cha nhờ Đức Kitô trong Chúa Thánh Thần, vì đây là nơi gặp gỡ giữa Thiên Chúa và loài người. Duy trong đền thờ mới là Hội Thánh Công Giáo này, Thiên Chúa đã mạc khải trọn vẹn chân lý và đặt để đầy đủ mọi phương tiện cứu rỗi muôn dân (x.UR 4). Tuy thánh thiện vì có Đầu là Đức Kitô, song Hội Thánh luôn luôn thanh tẩy mình vì cưu mang nhiều con cái yếu hèn tội lỗi. Cho đến thời cuối cùng, khi Đức Kitô sẽ cho  trình diện trước mắt một Hội Thánh “tinh tuyền vô tì vết” (Ep 5,27). Hội Thánh lúc đó đích thực là Giêrusalem thiên quốc ngự đến như Hiền Thê của Chiên Con được trang điểm lộng lẫy để dự tiệc cưới muôn đời (Kh 21,2).

Thế nhưng trong mầu nhiệm Chúa Kitô và Hội Thánh, Đức Nữ Trinh Maria lại chính là Thành Đô Huyền Nhiệm sống động tuyệt hảo mà Chúa Thánh Thần tác tạo điểm trang, để làm nơi cư ngụ cho Ngôi Lời Nhập Thể khi đến trần gian cứu chuộc nhân loại. Thực vậy, “khi Sứ Thần truyền tin, Đức Trinh Nữ Maria đã đón nhận Ngôi Lời Thiên Chúa trong tâm hồn và thân xác hầu đem Sự Sống đến cho  thế gian. Mẹ được công nhận và tôn kính là Mẹ thật của Thiên Chúa và của Đấng Cứu Thế” (LG 52).

Nếu như đền thờ Giêrusalem vĩ đại xưa khi được khởi công xây dựng vỏn vẹn non nửa thế kỷ thì Cung Thánh Maria lại được chuẩn bị từ thuở đời đời trong thánh ý Ba Ngôi Thiên Chúa. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã viết: “Trong mầu nhiệm Đức Kitô, Đức Maria đã hiện diện ngay từ trước khi tạo thành vũ trụ, là người được Thiên Chúa Cha tuyển chọn làm Mẹ của Con của Ngài khi nhập thể, và cùng lúc với  Chúa Cha, Chúa Con cũng đã chọn Mẹ và trao gởi Mẹ từ đời đời cho Thần Linh thánh thiện” (RM 8). Theo ánh sáng mạc khải dần dần và trọn vẹn trong Thánh Kinh, Đức Trinh Nữ Maria chính là Nhà Tạm Thiên Chúa, là Hòm Bia Thánh, là Địa Đàng Mới nơi Thiên Chúa ở với loài người, là Cung Điện mà Thánh Thần rợp bóng, là Chiếc Nôi êm ái của Ngôi Lời nhập thể.

Lạy Trái Tim Mẹ Maria, Đền Thờ sống động tuyệt hảo của Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần đã kén chọn Mẹ làm khuôn mẫu, làm lò hun đúc hình tượng Chúa Giêsu trong các tâm hồn. Nhờ Thánh Thần, Mẹ đã cưu mang Con Thiên Chúa Nhập Thể. Xin cho chúng con cũng được thực sự cưu mang Lời Chúa và Thánh Thể, để Ngài sống và hoạt động trong phận người yếu hèn của chúng con, cho vinh danh Chúa và mưu ích cho các tâm hồn. Amen.